Đám mây lang thang

Nguyễn Đặng Tuấn Minh

Hạt mưa mùa xuân êm dịu lặng lẽ buông mình làm ấm những mảnh đất xuân và gọi mầm xanh thức dậy. Đất trời thành phố vào mùa này thường gợi cho người ta những xúc cảm thật khó tả- một chút hy vọng, một chút kiếm tìm và một chút bâng khuâng – bởi thành phố vào xuân đẹp quá. Thành phố ấy như có cả bước chân mùa thu còn in dấu lại trên những màu đỏ của lá bàng, lá bằng lăng. Một chút đông của những cành cây trơ trụi. Đôi khi bạn lang thang giữa phố xá và nảy ra ý muốn khám phá vẻ đẹp của thành phố này vào xuân. Lang thang cũng là một cái thú, cũng giống như những đám mây mỏng, nhẹ trôi đi tìm vẻ đẹp đích thực của cuộc sống này. Bạn ước mình là mây để có thể thấy rõ những gì phía dưới mặt đất này hơn. Bạn khẽ mỉm cười với ý nghĩ chợt đến, vì nếu nhìn qua cửa sổ máy bay thì những đám mây đang rong ruổi chơi kia thật nhỏ bé, chúng như những nắm giấy, ai đó vo tròn rồi tung la liệt giữa không trung…Rồi chợt qua những thân cây xà cừ sù sì ẩn chứa những mạch ngầm sôi động của mùa xuân, bạn như bỗng nhiên bắt gặp một người bạn đường- một đám mây trắng cũng đang lang thang…

Cái màu trắng tuyệt diệu nổi bật trên nền xanh non của xà cừ và trên sắc màu rộn ràng của phố xá ấy không thể không hút tầm mắt của bất cứ một ai, nhất là người lúc nào cũng đang mải mê tìm kiếm một điều gì đó được. Thậm chí, nó cũng khiến một người đang tất bật vội vã với nhịp sống hối hả nào đó phải chú ý, bởi nó gợi lên trong ta biết bao sự khám phá kỳ thú…

Đám mây ấy lang thang dạo trên phố xá, chỉ điểm xuyết cho thành phố xanh non này một chút trắng, nhưng đó là những điểm nhấn tuyệt diệu.

Đám mây hoa sưa dịu dàng một góc phố… Bao nhiêu nhựa sống tinh túy của loài hoa này dồn cả cho một lần ra hoa vào mùa xuân, khi đất trời tràn đầy sự sống, khi những ước mơ lại được chắp thêm những hy vọng mới…Tôi không biết ví những bông hoa sưa tí xíu hình dáng như thế nào, chỉ biết rằng tất cả những màu trắng ấy đứng cạnh nhau làm nên một dáng vẻ thanh tú, mảnh mai và dịu dàng đến khó tả.

Bạn sẽ chỉ còn lại cảm xúc ngất ngây, và thấy trân trọng bàn tay tài hoa của tạo hóa đã tạo nên một bức tranh có một không hai này khi được nhìn những chùm mây trắng bé tí xíu nổi bật lên trên nhữ ng đường cong, đường thẳng đen sẫm đan xen với nhau một cách thật hài hòa và tự nhiên.

Tôi muốn đền gần hơn nữa để nhìn thấu cái màu trắng tuyệt vời kia, nhưng lại sợ đám mây tan đi mất… Đôi khi tôi tự hỏi, có phải loài hoa này chở theo tất cả sức sống của đất trời để dâng tặng cho đời sự thanh thản, cao khiết và tinh khôi ? Xuân đến loài hoa ấy vươn lên cũng như muốn chở những khát vọng vươn cao, bay xa hơn nữa? Nhưng phải chăng loài hoa này cũng là hóa thân của những đám mây trắng, vì quá say mê vẻ đẹp của cuộc sống trần gian mà mỗi năm chỉ được ghé chân lại một lần?…

Bình luận về bài viết này